| Lịch sử thư pháp tiếng hán |
|
|
|
| Viết bởi Administrator |
| Thứ năm, 06 Tháng 5 2010 16:14 |
|
Thư pháp ( calligraphi ) là nghệ thuật viết chữ của người Trung Quốc với các công cụ gọi là văn phòng tứ bảo(bút, nghiên, giấy, mực).thư pháp không chỉ là nghệ thuật, mà còn là một thứ Đạo ( thư pháp giả đạo giả ..) và cổ nhân đã nói: " Học tập thư pháp khả dĩ tu thân, dưỡng tính, đào dã tâm tình".
Người Nhật từ thửa tiếp thu văn hoá Hán đã nhận ra gía trị ưu việt của bộ môn này nên gọi nó là thư đạo. Không những thế,nó là một môn học hẳn hoi với đầy đủ cơ sở lý luận trải từ đời Hán đến nay gọi là thư học. Các đại thư gia trước khi thành danh đã luyện tập viết mấy chục năm. Công phu Lâm trì (thuật ngữ ám chỉ khổ luyện thư pháp) của các đại thư gia được thế nhân tương truyền nhiều vô kể. Sái Ung đời Hán để lại cho đời một thiên lý luận về thư pháp tên là " Bút pháp".Vỹ Đản đời Tấn sưu tầm được nó và xem là trân bảo. Chung Diêu khẩn cầu mãi mà không được nên uất ức lâm trọng bệnh đến nỗi Nguỵ Thái Tổ ban cho Ngũ Linh Đan cứu tỉnh. Khi Vỹ Đản mất, Chung Diêu lén quật mộ khổ luyện công phu, khi nằm cũng lấy tay viết lên chăn gối. Trương Chi đời Hán mỗi lần tập viết xong thì rử bút ở ao, lâu ngày nước đen như mực (lâm trì học thư, trì thuỷ tận mặc ). Từ đó mới có thuật ngữ lâm trì nghĩa là khổ luyện viết chữ. Đời Tấn có Vương Hi Chi " dụng tâm thập ngũ niên, thuỷ công nhất vĩnh tự ( trải 15 năm chuyên tâm rèn thư pháp, bắt đầu một chữ vĩnh). Đời Tuỳ, nhà sư Thích trí vĩnh ( tục gọi là Vĩnh Thiền Sư, cháu 7 đời của Vương Hi Chi, trụ trì ở chùa Vĩnh Hân huyện Ngô Hân. Ông lên lầu chùa rồi không xuống, ở đó 40 năm để luyện thư pháp (đăng lâu bất hạ tứ thập niên...). Bút cùn (thoái bút ) vất thành gò gọi là thoái bút trủng ( trủng là gò mã). Khi thành danh, người ngưòi đến xin chữ khiến ngạch cửa bị dẫm hư đến nỗi phải lấy sắt lá bao lấy, gọi là thiết môn hạn. Đường Thái Tông ( Lý Thế Dân) lúc rỗi, tay không viết chữ trong không khí ( trừu không luyện tự ). Nủa đêm tốc dậy, đốt đuốc luyện Lan Đình Ký, tức là mặc tích của Vương Hi Chi (dạ bán khởi bá chúc học Lan Đình Ký ). Hoài Tố đời Đường thuở hoa niên nhà nghèo không tiền mua giấy, chỉ khổ luyện trên lá chuối mà thành danh Thảo thánh ( bậc thánh về cuồng thảo), mực đẩm lâm li, bút pháp tiêu sái dường như cuồng nhưng không rối loạn. Nổi tiếng về chương thảo thì có thảo thánh nhị vương, tức cha con Vương Hi chi và Vương Hiến chi, nổi tiếng về cuồng thảo có Hoài Tố và Trương Húc mà thế nhân thường nói là "Điên chưong tuý tố ( Trương Húc điên và Hoài Tố say). Những chuyện truyền lại như thế thì nhiều vô kể, cho thấy công trị thư của cổ nhân chuyên cần khắc khổ biết bao. Theo: Việt Y Đường
Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:
|
| Lần cập nhật cuối lúc Thứ ba, 27 Tháng 3 2012 14:08 |
































