| Có nên không việc kiểm soát con cái quá chặt chẽ? |
Đây là mặt trái trong việc nuôi nấng con cái tồn tại trong những gia đình sống ở nửa đầu của thế kỉ trước theo như các chuyên gia nghiên cứu cho biết. Kết luận này được rút ra từ một nghiên cứu mới lạ và được đầu tư kỹ lưỡng, bao gồm sự thu thập từ 300 mục báo lời khuyên nhủ của tạp chí nuôi dạy con cái, được xuất bản giữa những năm 1929 và 2006.Những ví dụ được trích dẫn và lấy ra trong nghiên cứu tiết lộ rằng ở những thế kỷ trước cha mẹ luôn gần gũi nuôi dạy con cái trong sự kiếm soát chặt chẽ, nhưng ngày nay tất cả đã thay đổi. "Bề ngoài các vị phụ huynh ngày nay đòi hỏi sự gần gũi giám sát tuyệt đối với con trẻ", Markella Rutherford tại Đại học Wellesley, Massachusetts- tác giả của ngiên cứu bày tỏ- " nhưng thưc chất họ luôn ngầm ý cho phép con cái tự quản để khẳng định bản thân và tự giải quyết những mối bất hòa của chúng trong gia đình, đây có thể cũng là một sự hưởng ứng việc bỏ qua lề thói cư xử đạo đức theo nguyên tắc trong sự tự quản của con cái để chúng tự hòa nhập vào cộng đồng.
Sự quá rảnh rỗi, tự do của trẻ khi ở nhà tạo ra một mối lo âu thường trực cúa cha mẹ đó là con cái đang ở ngoài vòng kiểm soát của họ, Rutherford nói.
Mất tự do nơi công cộng có thể phản ánh sự thay đổi của xã hội, những dự kiến hiện tại của các thành phố và thị trấn chỉ tập trung chủ yếu vào việc làm thế nào để giao thông xa lộ thuận tiện hơn, chứ không phải là trẻ em. Tình trạng bắt cóc trẻ em ngày càng gia tăng cũng khiến các bậc cha mẹ lo sợ và không dám rời mắt khỏi con cái.
Thêm vào đó, bố mẹ luôn thắt chặt sự kiếm soát con cái bằng những hoạt động làm phong phú thêm đời sống tinh thần của trẻ nhưng lại đòi hỏi có sự giám sát của người lớn, vì thế mà thời gian vui chơi của con trẻ cũng bị co hẹp lại. Nhưng trong thực tế, một nghiên cứu gần đây đã khẳng định tầm quan trọng của sự vui chơi thoải mái khi còn thơ bé của trẻ em là nền tảng cho sự phát triển tự nhiên trong một xã hội đang tồn tại.
TIẾP ĐÓ....
Vào nửa đầu thế kỉ 20, báo chí có vẻ đua theo khuynh hướng coi trọng sự vâng lời, trẻ em phải tuân theo mọi lời chỉ bảo của bố mẹ về chế độ ăn uống, về diện mạo và những vấn đề cá nhân khác cũng vậy. Chẳng hạn , trên một tờ báo xuất bản năm 1929, một nhà báo viết: "Bằng sự nghiêm khắc, có nghĩa là chúng ta giám sát con cái bằng những quy định và sự giám sát hợp lý trong những thói quen vốn có của trẻ trong suốt những giai đoạn phát triển, và luôn đề ra một kế hoạch thường trực để trẻ chịu tuân theo những quy định đơn giản như là quy định về giờ giấc ăn uống, thời gian ngủ,nghỉ, luyện tập, ăn uống những gì đã được đặt trước, mặc đồ được bố mẹ cho phép, điều chỉnh sự đúng mực trong cách cư xử đạo đức.
Việc áp đặt những công việc vặt trong nhà thời gian gần đây được cho là đang lạm dụng trẻ em : Suốt những năm 1950, những đứa trẻ bị áp đặt phải làm những công việc vặt trong gia đình- theo nhận định trên một tờ báo Gia đình- bao gồm cả quét dọn, đi chợ, chuẩn bị bữa ăn, sắp xếp đồ đạc, giữ lửa lò sưởi, bảo dưỡng xe ô tô và chăm sóc những người ốm yếu trong gia đình.
Trong khi thắt chặt sự kiểm soát trong gia đình thì phụ huynh lại buông lỏng cho con cái ở bên ngoài , cho phép chúng chơi thể thao, đi xe đạp, xe bus, xe điện ngầm vòng quanh thành phố, và thậm chí là đi nhờ xe của người khác.
NGÀY NAY.....
Vào cuối thế kỷ 20, những nhận định trên báo Gia đình cho là có sự tăng dần sự cho phép trẻ được tự do khẳng định bản thân, thậm chí con cái có thể từ chối và tự do tranh luận với bố mẹ.
Một bài báo xuất bản những năm 1940 đã đưa ra lời khuyên này: " Đừng áp đặt quá nhiều, đừng bắt ép con cái chấp nhận những thứ mà tự bản thân chúng chưa sẵn sàng làm. Trẻ em sẽ tuân theo những nguyên tắc này ngay sau khi chúng ra đời". Trong số báo của một tạp chí mới phát hành, một bà mẹ đã viết: "Nếu tôi ra lệnh cho con gái của tôi hãy ra ngoài và dọn sạch đường cho xe ô tô vào trước khi đến trường, nó sẽ rất ngạc nhiên với nụ cười hoài nghi". Sau cùng báo chí cũng công khai phản đối việc trẻ em nên chú tâm nhiều hơn vào những công việc gia đình và sự không được tự do của trẻ. Một bài báo đưa ra ý đề nghị: " Quy định những việc làm hàng ngày cho trẻ. Trước hết hãy để chúng biết tại sao bạn nổi giận..., tiếp đó hãy để chúng tự suy nghĩ và đưa ra quyết định."
Vào những năm 60, 70 và 80, cùng với sự thay đổi và phát triển của xã hội, việc áp đặt những công việc hàng ngày trong gia đình cho trẻ em đã biến mất và thay vào đó là sự tập trung vào việc học tập ở trường lớp, Rutherford cho biết. Theo http://camnanggiadinh.com.vn
Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:
|






























